
Note to self #43: Trồng cây
Như có đề cập ở bài viết trước thì mấy tuần nay lối sinh hoạt cũ của mình bị đảo lộn tùng phèo hết vì dự án mới chia sẻ về tiếng Đức. Đặc biệt là thói quen dùng mạng xã hội.

Như có đề cập ở bài viết trước thì mấy tuần nay lối sinh hoạt cũ của mình bị đảo lộn tùng phèo hết vì dự án mới chia sẻ về tiếng Đức. Đặc biệt là thói quen dùng mạng xã hội.

Mấy tuần rồi có rất nhiều cảm xúc và là khoảng thời gian rất đặc biệt với mình. Hôm nay mình muốn ngồi ghi lại một chút làm dấu mốc, gửi đến Quỳnh của sau này.

Thời gian rồi mình trì hoãn việc viết tổng kết tuần vì không xác định rõ ràng được mục tiêu của bản thân. Hôm nay tạm gọi là mình tìm được một kim chỉ nam mới để tiếp tục.

Nhân vật yêu thích nhất của mình trong tấấấấấấấấất cả các nhân vật phim Việt Nam chính là anh trai này:

Bạn đã bao giờ thử áp má mình vào một chiếc lá non chưa? Cây monstera nhà mình ra một chiếc lá mới được khoảng mấy tuần, lá to cỡ hơn má mình một chút. Sáng nay vừa ngủ dậy, tranh thủ tận hưởng gió mát khi nắng chưa lên, tự dưng mình muốn áp má vào cái lá này. Và thế là mình làm thật.

Mình mình đạp xe trên đường làng. Nắng hè phả rát hai tay. Người trong xóm giờ này đang ngủ trưa hết, để lại những con đường vắng ngập tiếng ve kêu. Dưới lòng đường bê tông nóng bỏng, mấy cụm rơm khô phả lên mùi rơm mới thơm phức. Cục đá 3 nghìn đang tan dần trong giỏ xe. Lòng mình thì tràn ngập một niềm tự hào khó tả.

Ngân và mình hì hụi gửi xe dưới cái nắng gắt sau hơn 30 phút phóng xe đạp điện từ nhà lên Hải Dương. Còn mướt mải mồ hôi, hai đứa bước vào hội trường vắng. Ở đây sắp diễn ra một cái workshop. Đấy là lần đầu tiên mình đi một cái workshop mà còn chẳng biết workshop nghĩa là gì. Thứ đọng lại sâu sắc nhất là …

Cánh tay mình là cánh tay duy nhất giơ lên trong lớp sau khi thầy lịch sử đặt ra câu hỏi. Xung quanh mọi người im phăng phắc. Mình cảm thấy một chút hồi hộp. Tim mình đập nhanh hơn bình thường. Lồng ngực như có gì đó động đậy chỉ trực nhảy bổ ra ngoài…

Trở lại Đức từ chuyến thăm về Việt Nam được tròn một tuần, nhịp sống của mình đã dần trở lại như cũ.

My có viết cho mình rằng hồi ở Đức My luôn cảm thấy bạn không cảm nhận cuộc sống được trọn vẹn. Ngày ngày trôi qua một cách mông lung và mờ nhạt. Cảm giác hệt như chân My không chạm đất. Đây chính là lý do khiến cô bạn quyết định bỏ lại công việc ổn định sau 3 năm học nghề ở Đức và trở lại Việt Nam.
Error: No feed found.
Please go to the Instagram Feed settings page to create a feed.
Mình là Quỳnh, một người nghĩ nhiều và muốn ghi lại hết những suy nghĩ của mình lên mặt giấy.