Bữa sáng ở Geesthacht 🥖
Bữa sáng ở Geesthacht 🥖

“Mua giày thì tôi không bao giờ mua quá 1 triệu một đôi.” Hà bảo với mình thế khi hai đứa nhắn tin về chuyện mua sắm. Lúc đấy Hà mới sang Đài còn mình mới sang Đức. Hai đứa cùng quê quen nhau online đến tận bây giờ vẫn chưa gặp mặt ngoài đời bao giờ. Hôm nay đang cao hứng tính mua một khoá học tự nhiên mình nhớ đến đoạn hội thoại này. Thế là mình tiết kiệm đuợc một khoản không đáng.

Trước ngày mình đi Đức, Ngân có tặng mình cuốn Nếu biết trăm năm là hữu hạn của Phạm Lữ Ân. Trong quyển có chương nói về chuyện một người sở hữu một đồ vật chưa chắc người ta đã hưởng thụ nó. Đúng ha! Đúng với cả những đồ hữu hình và vô hình.

Như có đề cập ở bài viết trước thì mấy tuần nay lối sinh hoạt cũ của mình bị đảo lộn tùng phèo hết vì dự án mới chia sẻ về tiếng Đức. Đặc biệt là thói quen dùng mạng xã hội.
Mình là Quỳnh, một người nghĩ nhiều và muốn ghi lại hết những suy nghĩ của mình lên mặt giấy.