Ghi chép
“Chúng ta không học hỏi từ trải nghiệm. Chúng ta học hỏi từ việc suy ngẫm về trải nghiệm.” John Dewey

Note to self #5+6: Nằm xuống đây đi!
Mình thích nằm lắm. Hồi còn là em bé mình có thể nằm một mình tự chơi, nằm nhiều nên đầu phía sau bẹp cả vào. Dạo này mình chợt nhớ ra việc nằm xuống nhìn ngắm mọi thứ là một điều rất thú vị. Cho dù là nằm ngắm bầu trời, nhìn đồ vật hay bất cứ chỗ nào.

Note to self #32: Chạm
Bạn đã bao giờ thử áp má mình vào một chiếc lá non chưa? Cây monstera nhà mình ra một chiếc lá mới được khoảng mấy tuần, lá to cỡ hơn má mình một chút. Sáng nay vừa ngủ dậy, tranh thủ tận hưởng gió mát khi nắng chưa lên, tự dưng mình muốn áp má vào cái lá này. Và thế là mình làm thật.

Note to self #31: Tape doesn’t lie
Mình mình đạp xe trên đường làng. Nắng hè phả rát hai tay. Người trong xóm giờ này đang ngủ trưa hết, để lại những con đường vắng ngập tiếng ve kêu. Dưới lòng đường bê tông nóng bỏng, mấy cụm rơm khô phả lên mùi rơm mới thơm phức. Cục đá 3 nghìn đang tan dần trong giỏ xe. Lòng mình thì tràn ngập một niềm tự hào khó tả.

Note to self #29: May mắn
Ngân và mình hì hụi gửi xe dưới cái nắng gắt sau hơn 30 phút phóng xe đạp điện từ nhà lên Hải Dương. Còn mướt mải mồ hôi, hai đứa bước vào hội trường vắng. Ở đây sắp diễn ra một cái workshop. Đấy là lần đầu tiên mình đi một cái workshop mà còn chẳng biết workshop nghĩa là gì. Thứ đọng lại sâu sắc nhất là …

Note to self #28: Speak up
Cánh tay mình là cánh tay duy nhất giơ lên trong lớp sau khi thầy lịch sử đặt ra câu hỏi. Xung quanh mọi người im phăng phắc. Mình cảm thấy một chút hồi hộp. Tim mình đập nhanh hơn bình thường. Lồng ngực như có gì đó động đậy chỉ trực nhảy bổ ra ngoài…

Note to self #27
Trở lại Đức từ chuyến thăm về Việt Nam được tròn một tuần, nhịp sống của mình đã dần trở lại như cũ.

Note to self #24: Chạm chân xuống đất
My có viết cho mình rằng hồi ở Đức My luôn cảm thấy bạn không cảm nhận cuộc sống được trọn vẹn. Ngày ngày trôi qua một cách mông lung và mờ nhạt. Cảm giác hệt như chân My không chạm đất. Đây chính là lý do khiến cô bạn quyết định bỏ lại công việc ổn định sau 3 năm học nghề ở Đức và trở lại Việt Nam.

Note to self #20: Sự đau khổ của lựa chọn
Vũ đẩy lại gọng kính trên sống mũi, nhìn sang bên đường tàu đối diện trong khi nói với mình rằng anh thấy một chiếc camera khuất sau biển báo, và rằng anh hay để ý những chi tiết nhỏ xung quanh. Mình hồi đó tự nhủ rằng bản thân cũng muốn trở thành một người chú ý đến những tiểu tiết.

Note to self #19: Brokkoli
Chính thức thì mùa hè Đức chưa bắt đầu, nhưng mà cảm giác tuần này như là hè vậy: Nắng chói chang. Tán cây xanh rì trong gió. Mùi thịt nướng phảng phất ở ban công. Tiếng ồn ã cười nói của mọi người ngoài đường.

Note to self #18: Xuân đang đến nghĩa là xuân sẽ qua
Hè mới đi được mấy hôm thôi mà chiều tối đã đen kịt. Moritz và mình mò mẫm dọc lối đi cạnh bìa rừng, về nhà sau buổi đi dạo. Mình thốt lên với cậu bạn: Chưa gì mà đã nhớ nắng quá à. Cảm giác nhớ nhung hôm ấy lạ thay đến cả vào những ngày nắng đẹp. Ví dụ như những ngày đầu tuần này. Vừa tận hưởng nắng, vừa tiếc rồi nắng sẽ qua.